Trang

Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2012

Võ thuật và Thư pháp



Võ thuật và thư pháp đều là di sản của văn hoá Trung Hoa, đều được người đời sau biết đến bởi sự tinh diệu của chúng. Võ thuật là một môn thể dục truyền thống có nội dung phong phú, hình thức đa dạng, phong cách độc đáo, nó giúp cho con người ta có một thân thể khoẻ mạnh, là một phương tiện tu tâm dưỡng tính, phòng thân và có thể được coi là một môn thể thao thi đấu.
Trong khi đó thư pháp lại là những phép tắc dùng bút lông để viết chữ ở một số quốc gia dùng hệ thống văn tự khối vuông. Ngoài tính truyền tải thông tin, thư pháp còn mang tính nghệ thuật cao. Hai bên một văn một võ, tựa như không hề có một mối quan hệ nào, kì thực thì ngược lại. Có một anh bạn của tôi từng học khoa văn hiến Trung Quốc tại Bắc Kinh, mỗi lần bàn về hai thứ nghệ thuật này thường ngâm nga: “ Sơn Cốc viết hành, phẩy dài mác sắc, Võ Đang quyền pháp, phượng múa rồng bay. Hữu Quân viết ngay, móc vàng nét sắt, Thiếu Lâm quyền thuật, gân cốt là đây”, câu nói này muốn nói võ thuật và thư pháp có cùng một cơ sở, tuy khác thể mà cùng công, kì diệu, trong quá trình học tập có thể đối chiếu, tham khảo.
Giữa võ thuật và thư pháp có mối quan hệ cả bên trong và bên ngoài. Xét về quan hệ bên ngoài, võ thuật lấy công thủ phản biến làm chủ, lấy quyền thuật làm phương tiện biểu hiện. Võ thuật hàm chứa yếu tố nội ngoại, gồm đủ hình thần, đặc thù nhịp điệu vận động rõ ràng, phân minh. Những động tác trong quyền thuật mang ý nghĩa chiến đấu, trải qua rèn luyện đúc kết hình thành một chuỗi hệ thống hữu cơ hợp lí , khi biểu diễn như thế cần thể hiện được tinh thần của công thủ kết hợp với hô hấp, động tác nhịp nhàng; Khi động thì nhanh mà có lực, tĩnh thì vững như đá chôn cột đình ; Động Tĩnh cần thay đổi điều hoà. Ba yếu tố “Tinh, Khí, Thần” trong võ thuật bao hàm cái đẹp cương cường uy vũ, khiến chúng ta có cái khí thế mạnh mẽ dường như không gì cản nổi.
Còn thư pháp thì yêu cầu vận bút nặng nhẹ, Đề, Án, Đốn, Tỏa hài hoà như những nốt nhạc rung ngân. Điểm nét khinh trọng thô mảnh, mực viết khô nhạt đậm ướt biến hoá, xử lí thích hợp; Đặt bút thu bút tròn trĩnh chu đáo, làm cho nét bút có thần thái , có sức sống , có gân cốt , hàm chứa cả cái đẹp động thái lẫn tinh thần. Bố cục hàng lối chữ nghĩa ngang dọc lề lối , biến hoá thích hợp, trọng tâm bình ổn , điểm nét tương trợ , tỉ lệ hài hoà , dày thưa cân đối , cốt lấy cái ý hư thực tương sinh, thu phóng tương ứng, chữ hiện lên đầy sức sống sinh động. Một tác phẩm hoàn chỉnh cần mang đầy đủ tính chương pháp, bố cục, yêu cầu không gian đầu cuối, chữ với chữ, hàng với hàng, toàn bức một khí mà thành, gân mạch nối liền, khoảng hở đích đáng, to nhỏ thích nghi, sắp xếp biến hoá, tương hỗ lẫn nhau, phong thái nhất quán, đa dạng mà thống nhất. Một bức thư pháp để được gọi là tốt có thể khiến người xem cảm giác được sức sống, hàm chứa thần thái dồi dào, mang vẻ đẹp bút pháp, chương pháp, kĩ thuật hùng hồn, phóng đãng, duyên dáng hay hào sảng tuỳ theo từng phong cách khác nhau.
Từ những điều trên, có thể nói về hình thức bên ngoài võ thuật và thư pháp có một sự tương đồng rất lớn. Thư pháp Trung Hoa như “ Dường đứng dường ngồi, dường bay dường chạy, dường đến dường đi, dường nằm dường dậy, dường buồn dường vui, tựa côn trùng hoá lá cây, tựa kiếm sắc giáo dài thành cung xa tên lớn…(Sái Ung “Bút luận”). Võ thuật Trung Quốc động tác vững vàng như “Cây cao bóng cả”, nhanh như “Chèo bẻo đánh quạ”, duyên dáng như “Cò lả”, khéo như “Xe chỉ luồn kim”, mạnh mẽ như “ Anh hùng xuống núi”, gân cốt như “ Mèo già trèo cây”, điệu đà như “ Hoa thơm bướm lượn”.v.v... Hai đằng như thể quán thông, cùng nguồn khởi phát. Thư pháp chủ trương “Nhập mộc tam phân”, tức gân cốt, máu, thịt. Võ thuật cũng hết sức đề cao “ Xương cốt”. Đã có người lấy tứ chi và bộ khung xương người phân thành “ Ngũ cốt”, nhắc nhở cần phải có lực, sức mạnh cường tráng, kình phát ngay ngắn. Trên lí thuyết phân ra làm chưởng, bạt, trương, triển, câu, cấu, kiều, bảng.v.v… tương đương với đẩy, kéo, giang, mở, móc, gõ, nâng, nhảy…; Thư pháp đề ra phép gian giá kết cấu ngang dọc, nếu tư thế vẹo lệch, hệ thống phóng túng thì luyện cả đời viết chữ cũng chỉ bằng thừa. Võ thuật cho rằng thân phải ngay, bước phải vững, chiêu thức gọn gàng tức đòi hỏi tính chuẩn xác, hài hoà, chững chạc, nếu không thì không thể gọi là võ thuật nữa. Thư pháp yêu cầu nhìn ngó bố cục trước sau, tiền hậu tương ứng, cùng nắm, cùng chèo, có trọng có khinh, có nhu có cứng, có lộ có tàng, có hư có thực, có ngay có lệch, có ngắn có dài, có đè có nhấc. Còn động tác võ thuật luôn bao hàm Âm Dương, tức là có tiến có lùi, có cao có thấp, có trường có đoản.v.v… Để bắt đầu học võ thuật và thư pháp, người ta phải đi từ chỗ đơn giản đến phức tạp, từ dễ đến khó, từ nông đến sâu. Võ thuật cần bắt đầu từ những động tác cơ bản, học thuộc những khuôn mẫu chính xác, sau đó mới luyện đến quyền thuật, rồi dần dần sang phần công thủ phản biến. Trong khi đó thư pháp cần bắt đầu bằng việc luyện thể chữ chính Khải chân phương mô phạm, sau đó mới đến Hành thư và Thảo thư như thể từ lẫy, bò, đi rồi mới đến chạy vậy. Thư pháp có các thể chữ Chân, Hành, Thảo, Lệ, Triện, võ thuật có Đao, Thương, Kiếm, Côn, Quyền. Thư pháp có Nhan, Âu, Liễu, Chử các danh gia đồng qui văn tự, võ thuật có Bát đại chư danh phái cùng gặp ở quyền.
Trung Hoa cổ đại có nhiều nhà thư pháp nổi tiếng xuất thân từ quyền thuật như Trương Húc đời Đường, Hoài Hi đều nhân quan khán Công Tôn Nương múa kiếm mà thăng tiến về Thảo thư. Ngược lại những nhà thư pháp trưởng thành trong võ thuật cũng có số lượng không phải là ít. Trong số đó phải kể đến thư pháp của Tôn Lộc đường, vận chuyển tự nhiên, cốt lực tiềm tàng, hùng hồn như chính quyền pháp của bản thân mình. Ngoài ra ta còn được chiêm ngưỡng thư pháp của Hà Phúc Sinh, Hải Đăng pháp sư cùng vô khối nhà võ sư- thư pháp gia khác.
Giờ chúng ta hãy xét mối quan hệ nội tại giữa thư pháp và võ thuật. Cả hai nghệ thuật này đều chú ý đến vận động của cổ tay. Ngô Đồ Nam trong tác phẩm “Quốc thuật khái luận” có nói: “ Làm thế nào để vận khí lực theo ý mình từ bàn tay sát thương được đối thủ? Chỉ cần dựa vào cổ tay mà đoán định. Nếu vai không buông lỏng thì lực không thấu đến khuỷu tay, khuỷu tay không lơi thì lực chẳng đến cổ tay, cổ tay không linh hoạt thì sao vận lực vào ngón tay được!? Thế thì đừng nghĩ đến việc đả thương đối thủ, cho nên một việc cần thiết cho việc luyện tập võ thuật là vận động cổ tay”. Việc thực hành thư pháp đề cập đến phép “Đề uyển huyền trửu” mà các cụ ngày xưa gọi nôm na là treo tay, như vậy có thể giúp cổ và ngón tay linh hoạt, có thể vận bút tự nhiên, dễ dàng điều chỉnh nặng nhẹ nhanh chậm, ý đến đâu tay theo đến đấy. Tương truyền nhà thư pháp Vương Hiến Chi khi viết chữ, bố là Vương Hi Chi nhân lúc ông không đề phòng, thò tay kéo khuỷu tay mà bút không hề máy động, Vương Hi Chi dự đoán sau này ông sẽ trở thành một nhà thư pháp lớn. Vương Hi Chi rất yêu quí giống thiên nga vì ông cho rằng sự vận động của phần cổ của giống chim này có thể giúp người tập thư pháp sáng tạo ra những phương pháp vận động cổ tay hữu hiệu, bổ ích vô cùng cho việc tập viết chữ bằng bút lông. Trong quá trình luyện tập thư pháp vì thế chúng ta có thể tham khảo những bài tập cổ tay của quyền thuật, kiếm pháp nhằm nâng cao kình lực và sự linh hoạt của cổ tay.
Nếu có thể kết hợp giữa thư pháp và Thái Cực Quyền thì đây là một tổ hợp tuyệt vời. Trong thư pháp người ta đúc kết rằng: “ Nếu thần mà không hoà, thì chữ vô hồn. Tâm mà không kiên định, chữ nghĩa không cương cường”. Trước khi viết chữ cần định Tâm tĩnh Trí, Khí tại đan điền, khi viết ý ở trước bút, một nét mà thành, khí mạch liên miên thì chữ mới sinh động, khí chạy không rời đổi, không đứt đoạn, có nhanh có chậm, có nặng có nhẹ, gồm đủ Âm Dương. Đó cũng là chủ ý của Thái Cực Quyền vậy!
Võ thuật và Thư pháp đều bắt nguồn từ đời sống lao động, qua quá trình tương hỗ song hành phát triển giữa bao nghành nghề khác, khi những bậc già nua râu tóc rưng rưng múa cho hậu nhân những đường tuyệt kĩ thì cũng là lúc họ đem tất cả những gì đúc kết lại cho con cháu đời sau, và cũng là lúc chúng ta hiểu rằng Võ thuật và Thư pháp còn chung nhau sự đam mê cháy bỏng của một đời người, bởi cả hai đều là những môn nghệ thuật, vì con người đã sinh ra và mãi cùng nhau bất diệt.
 Nguyễn Hạnh (Theo Thần kì đích vũ thuật - NXB nhân dân Quảng Tây)

Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2012

Viết tay, môn nghệ thuật suy tàn




Gần đây, hai phóng viên người Ý đã viết một bài báo dài ba trang (than ôi, lại là in) nói về sự suy tàn của chữ viết tay. Thời nay, dễ thấy một điều rằng, phần lớn những trẻ sử dụng máy vi tính và tin nhắn điện thoại không viết chữ bằng tay được nữa, ngoại trừ những chữ in hoa thô cứng.
Khi nghe một giáo viên nói rằng học sinh mắc phải rất nhiều lỗi chính tả, tôi bỗng có một liên tưởng khác: bác sĩ thì biết đánh vần song họ viết chữ xấu; còn bạn hoàn toàn có thể là một chuyên gia thư pháp khi vẫn viết “guage” hay “gage” thay vì “gauge”.
Tôi có biết những trẻ viết chữ đẹp; thế nhưng bài báo nói đến 50% trẻ Ý, nên tôi cho rằng là mình phát hiện ra 50% kia là nhờ may rủi (trong chính trị cũng vậy, với tôi).
Bi kịch khởi nguồn trước thời máy tính và điện thoại di động rất lâu.
Chữ viết của bố mẹ tôi hơi nghiêng vì họ đặt vở nghiêng, và nếu so với chuẩn mực ngày nay, thì ít nhất đó cũng là một tác phẩm nghệ thuật nho nhỏ. Thời bây giờ, có những người – hẳn là viết chữ xấu tệ – cho rằng viết chữ đẹp là môn nghệ thuật của những gã khờ. Hiển nhiên là chữ viết đẹp không nhất thiết đồng nghĩa với trí tuệ sắc bén. Thế nhưng, sẽ thật nhẹ lòng khi ta được đọc những văn bản hay ghi chép được viết theo đúng cách mà chúng nên được viết.
Thế hệ tôi được theo học trong môi trường viết chữ đẹp. Chúng tôi bỏ ra tháng đầu tiên ở trường tiểu học chỉ để học cách tạo ra những nét chữ. Những bài tập sau đó được tổ chức theo cách lặp đi lặp lại rất nhiều lần và cực kỳ nghiêm khắc. Những bài tập như thế đã giúp chúng tôi biết cách giữ cho cổ tay vững vàng và không run rẩy khi cầm bút để tạo ra từng nét một. Một mặt làm cho chữ viết được tròn trịa và đều đặn, mặt khác giúp cho nét chữ mang vẻ thanh thoát hơn. Ồ, không hẳn bao giờ cũng được như thế. Vì có đôi khi chúng tôi làm dây mực khắp bàn ghế, tập vở, lên áo quần và cả bàn tay nữa, làm thành cả một đống dơ bẩn nhớp nhúa, phải mất mười phút để lau sạch.
Cơn khủng hoảng bắt đầu từ sự xuất hiện của bút bi. Những cây bút bi thời kỳ đầu cũng gây khá nhiều rắc rối; nếu ngay sau khi viết, bạn lướt tay trên những con chữ thì chắc chắn sẽ có những vết nhòe. Người ta không còn hứng thú với việc viết chữ đẹp vì chữ viết tay được viết bằng bút bi – thậm chí là một cây bút bi đẹp đẽ – đã không còn linh hồn, phong vị và cá tính nữa.
Tại sao ta nên tiếc thời chữ viết đẹp? Khả năng viết tốt và nhanh trên bàn phím đã kích thích những suy nghĩ nhanh và thường thì (chứ không phải luôn luôn) chương trình kiểm tra lỗi chính tả sẽ tự động gạch dưới những chỗ sai.
Mặc dù điện thoại di động đã khiến thế hệ trẻ viết “Where R U?” thay vì “Where are you?”, ta đừng quên tổ tiên mình đã choáng váng đến thế nào khi thấy ta viết “show” thay vì “shew” và “enough” thay vì “enow”. Các nhà thần học Trung cổ viết “respondeo dicendum quod” đã khiến Cicero ngã ngửa vì khiếp đảm.
Nghệ thuật viết chữ bằng tay dạy chúng ta cách điều khiển tay và kích thích sự phối hợp tay-mắt.
Bài báo ba trang nói trên đã chỉ ra rằng việc viết tay hướng chúng ta sắp xếp ý tưởng, suy nghĩ trước khi viết nó ra. Nhờ vào đặc tính của giấy bút, ta viết chậm lại và tư duy nhiều hơn. Nhiều người viết, dù đã quen với máy tính, đôi khi vẫn khắc chữ lên một tấm thẻ bằng đất sét vì nhờ thế họ có thể suy nghĩ một cách trầm tĩnh.
Đúng là trẻ em sẽ viết nhiều hơn nữa trên máy tính và điện thoại. Tuy nhiên, loài người đã học cách hồi sinh nhiều thứ mà tiến trình văn minh đã loại bỏ vì cho là không cần thiết, như thể thao và các lạc thú thẩm mỹ.
Con người không còn dùng ngựa để đi lại nhưng người ta vẫn đến học ở các trường dạy cưỡi ngựa; tàu máy đã xuất hiện nhưng nhiều người vẫn đam mê thú đi thuyền buồm như người Phoenicians cách đây 3000 năm; đã có đường hầm và đường ray xe lửa nhưng người ta vẫn thích đi bộ và leo núi Alps; con người sưu tập tem trong thời đại email; quân đội tham chiến với súng Kalashnikov nhưng chúng ta vẫn tổ chức các cuộc đấu kiếm nhẹ nhõm bình yên.
Sẽ là một điều hay nếu cha mẹ gửi con trẻ đến học ở những trường dạy viết chữ để chúng được tham gia các cuộc thi – chẳng những để có được nền tảng đâu là cái đẹp, mà còn giúp cho tâm lý thần kinh. Những trường như thế thực sự đã tồn tại, chỉ cần bạn gõ tìm “calligraphy school” trên internet. Và có lẽ, cho những người có bàn tay vững nhưng nghề nghiệp chưa vững, dạy môn nghệ thuật này cũng là một cách kiếm tiền tốt.
- Umberto Eco, The Guardian, 21.09.09

Nguồn: www.butmay.com

Thứ Năm, 23 tháng 2, 2012

Làm sao để viết chữ đẹp


Khó mà đánh giá chữ viết tay – dù là chữ của người lớn, giáo viên, hay của học sinh – khi không được cung cấp nhiều mẫu chữ viết của cùng một đối tượng và các yếu tố nhất định chưa được xác định rõ. Vì trong chữ viết tay bạn sẽ có mẫu viết chậm, suy nghĩ cẩn thận rồi mới viết (có lẽ có được sau một thời gian dài tập luyện) và bên cạnh đó, là tốc ký, bởi nhiều khi người viết cảm thấy viết nhanh mới chính là viết chữ và anh ta không hề muốn dùng kỷ luật để gò bó tay mình bằng những nỗ lực hao tốn thời gian.


Tác giả Fairbank có viết về điểm này ở cuốn A Handwriting Manual, trong tiểu luận “Freedom and Control”, trang 24, phiên bản thứ 6:
“Tính dễ đọc của chữ viết được đảm bảo nhờ kỷ luật và kiểm soát. Chữ viết tay cursive (viết không nhấc bút lên) của người lớn có được qua nhiều năm kinh nghiệm liên tiếp và thành thạo, cùng với một thói quen tốt có từ khi còn bé. Mỗi người viết trưởng thành sẽ cân bằng tự do và kiểm soát; còn về mặt vô thức thì mỗi khi viết, mức độ tự do sẽ bằng hai lần kiểm soát. Học sinh tiểu/trung học phải tập kỷ luật viết chữ; còn thanh niên viết với tốc độ càng nhanh càng tốt, trong lúc vội họ hy sinh luôn nét thanh thoát uyển chuyển của chữ viết. Bởi thế, giai đoạn rèn luyện cẩn thận có thể bù vào tính vội vàng cẩu thả.”
Trong kiểu chữ italic (nghiêng), có hai khả năng: một là viết chậm, với độ chính xác cao, để đạt đến nét chữ đẹp nhất; hai là viết nhanh phóng khoáng và uyển chuyển nhịp nhàng.
Tôi tin rằng, trong bất kỳ lời đánh giá công bằng nào về chữ viết của một cá nhân, cần phải có ít nhất 3 mẫu chữ: chữ viết thông thường, chữ viết kỹ nhất, và chữ viết nhanh nhất. Nhóm đầu tiên sẽ minh họa cho kiểu viết thông thường, mà từ đó xác định được tính dễ đọc (legibility) của nó, được xem như mức độ thành công  trong giao tiếp xã hội của mỗi cá nhân. Từ nhóm thứ hai, chúng ta có thể xác định rằng các đối tượng có biết những quy tắc căn bản đã học hay không, hoặc là nên được dạy những quy tắc nào trong phong cách viết của họ; đây là chỗ cần thực hiện những sửa đổi cần thiết mà cuối cùng sẽ làm cho cách viết thoải mái và nhanh chóng hơn. Từ nhóm thứ ba, chúng ta đánh giá xem chữ viết của đối tượng có giá trị thực tiễn tới cá nhân trong khả năng viết ý tưởng ra giấy trong một khoảng thời gian tối thiểu mà vẫn có thể… đọc ra những ghi chép đó không.
Bất cứ quá trình cải thiện chữ viết nào của mỗi cá nhân hẳn đều xảy đến trong những bước sau:
a) Nhận biết vấn đề và mong muốn hoàn thiện nó;
b) Học những cử động mới bằng cách rèn luyện cần cù, ý thức và chậm để luyện tay mình quên đi thói quen cũ, và thay vào đó bằng thói quen mới;
c) Tạo thói quen viết mới cho tay bằng sự tăng tốc một cách cẩn thận và kiên nhẫn của những cử động mới chậm rãi và kỹ lưỡng;
d) Thói quen mới đã ăn vào tiềm thức khi tay thực hiện những cử động mà không có bất kỳ nỗ lực nhận thức nào từ người viết.


Viết tay giúp trẻ thông minh hơn

Với máy tính và điện thoại, giới trẻ ngày nay có xu hướng đánh máy, bấm máy nhiều hơn, ngay cả ở trường học. Hiện tượng này tác động đến sự phát triển của não bộ.

Khi bàn phím có mặt ở khắp nơi, không chỉ trẻ con mà cả người lớn cũng gần như không cần phải viết bằng tay.

Trong khi đó, rất nhiều nghiên cứu đã khẳng định việc viết tay rất quan trọng cho việc phát triển trí não và khả năng nhận thức, giúp trẻ nắm bắt kĩ năng, học cách diễn đạt và tổng hợp ý tưởng.
Những thiết bị cảm ứng như iPhone, iPad đang đóng vai trò trung gian, đưa chữ viết tay sang hình thức chữ điện tử và nó làm cho việc tập viết chữ thú vị hơn và hiện cũng có nhiều ứng dụng giúp trẻ em chơi … viết chữ trên thiết bị cầm tay.
Một trò chơi trên điện thoại iPhone gọi là Kanji Kentei, đố vui kí tự với 12 độ khó đã tạo thành cơn sốt trong mọi nhóm tuổi ở Nhật Bản.
Nhưng những nghiên cứu khoa học, suy cho cùng đã chứng minh một điều mà các nhà văn đã biết từ lâu. Nhà văn đoạt giải Nobel Robert Stone biết: “Tôi thường đánh máy bản thảo của mình, trừ khi đến những đoạn khó. Khi đó tôi viết chúng ra giấy để đảm bảo độ chính xác. Với máy đánh chữ, rất có thể bạn sẽ vội vàng ở cả những chỗ không được vội, và có thể bạn sẽ đánh mất sắc thái, sự phong phú, tính mạch lạc của câu chuyện. Cây bút là tiền đề của sự mạch lạc”.
Có ít nhất là 4 lợi ích cho đầu óc từ việc viết tay.
1. Viết tay giúp tổng hợp ý tưởng nhanh hơn
Nhà tâm lí học Virginia Berninger thuộc Đại học Wisconsin đã kiểm chứng điều này với các học sinh lớp 2, 4, 6 và phát hiện rằng các em có nhiều ý tưởng hơn khi viết bài luận trên giấy và thậm chí viết bằng tay nhanh hơn gõ máy tính. Trong một nghiên cứu khác, Berninger chỉ ra thói quen di chuyển của ngón tay khi viết đã khởi động vùng não bộ liên quan đến suy nghĩ, ngôn ngữ và ghi nhớ tạm thời.
2. Viết tay tăng cường hoạt động của hệ thần kinh
Một nghiên cứu mới đây của Đại học Indiana với một nhóm trẻ được tập viết các kí tự của bảng chữ cái còn nhóm khác thì chỉ nhìn minh họa cách viết. Sau đó, họ đo não bộ các em bằng máy MRI để dò sự ghi nhớ trên não. Kết quả, hoạt động thần kinh của nhóm thứ nhất trội hẳn.
3. Chữ viết đẹp làm bạn có vẻ thông minh hơn
Chữ viết tay cũng ảnh hưởng đến cách nhìn về người khác. Nhiều nghiên cứu đã chứng minh với cùng một bài luận, điểm sẽ cao hơn nếu chữ viết đẹp và điểm thấp hơn nếu chữ viết xấu, Steve Graham ở trường đại học Sư phạm Vanderbilt tiết lộ. “Người đọc bị tác động ngầm. Họ đánh giá chất lượng ý tưởng của một người dựa trên chữ viết của người đó”.
4. Không chỉ đối với tiếng Anh
Học sinh Trung Quốc và Nhật Bản thường phải đối mặt với chứng quên mặt chữ khi đi học. Các em không thể nhớ cách viết một từ. May mà có máy tính và điện thoại.
Sự liên hệ của việc đọc và viết trong tiếng Hoa với não bộ là rất mật thiết, giáo sư ngôn ngữ trường Đại học Hong Kong khẳng định. Chứng quên mặt chữ có thể sẽ ảnh hưởng đến khả năng đọc của thế hệ tương lai ở Trung Quốc.
 Nguồn: www.butmay.com

Thứ Ba, 21 tháng 2, 2012

Nhập môn Bút máy


Tại sao bút máy?
Bút máy đã vượt lên trên ý nghĩa một công cụ đơn thuần. Bút, tất nhiên dùng để viết, nhưng không chỉ như thế.
Bản thân bút máy là một tác phẩm nghệ thuật.
Bút máy viết chậm hơn bút bi, bút kim, nên dùng bút máy mới thực sự là viết: bạn viết những gì óc bạn đã nghĩ trước, không phải viết “tự động” để rồi dập xóa.
Cảm giác ngòi bút trượt trên giấy, vẻ đẹp của màu mực, mùi thơm của giấy mực, là khoái cảm không gì sánh nổi.


Bút máy có đắt không?
3 dollars đã có một cây Pilot Varsity. Hiệu Lamy có những dòng phổ thông (Safari, AL-Star, Vista) chỉ vài mươi dollars. Pelikan M200 cổ điển và “chuyên nghiệp” với bầu mực lớn, xấp xỉ 100 dollars. Sailor Sapporo cũng tầm giá đó. Bút cổ (Parker 51, Esterbrook J, Wahl- Eversharp) nếu chịu khó tìm, giá rẻ mà lại có phẩm chất riêng.
Tất nhiên, đã chơi bút máy không ai dừng ở dòng căn bản. Rồi bạn sẽ hứng thú sắm thêm những bút lạ, bút quý, bút đắt. Nhưng đó là chuyện về sau.
Mực gì?
Mực đủ các màu có giá khoảng 8 dollars một lọ. Các hiệu quen thuộc: Noodler’s, Diamine, Private Reserve, J. Herbin, Sailor.
Giấy gì?
Bút máy tương đối kén giấy, giấy đủ phẩm chất mới không nhòe và tôn được vẻ đẹp của mực, của nét chữ. Rhodia, Apica, Clairefontaine, Quo Vadis có các dòng sổ ghi chép rất được ưa chuộng. Mokeskine, tuy hơi nhòe, vẫn có nhiều người thích vì nó mở phẳng (không cần dùng tay giữ) và giấy vàng ngà không mệt mắt.
Nghiên cứu về bút mực ở đâu?
The Fountain Pen Network quy tụ các đối tượng yêu bút mực khắp thế giới, là cộng đồng trực tuyến lớn mạnh nhất hiện nay.

Nguồn: www.butmay.com